Truyện gay mobile

  -  

KỶ NIỆM TÌNH YÊU 17 NGÂY THƠ Cuộc đời không biết buồn xuất xắc vui ,thân phận của mỗi nhỏ người đều có dáng vẻ riêng của mình . tôi có một số phận về thời thơ ấu không được suôn sẻ như những đứa trẻ khác -nhà đông anh em ,tía má lại chia tay bởi lý do hết sức vô lý -Chỉ vì bố tôi là kẻ nghiện rượu -như một bé sâu rượu trong hũ -suốt ngày mắng nhiếc vợ nhỏ -mặc bữa ăn túng thiếu -nếu không có chai rượu vào bữa cơm thì trời đất ngả nghiêng ,xóm giềng đóng cổng . Sau lúc chính quyền đến phụ vương mẹ chia ly ,tôi được mẹ dắt lên thành phố .lúc đầu mẹ thuê nhà ở một nơi phố nghèo tạm bợ ,nhưng mấy mẹ nhỏ sống cũng vui vẻ bởi đã xa được những tiếng cằn nhằn chì chiết của tay bợm rượu có hạng ...hi ...có lẽ cuộc đời bây giờ là thực tế /có vay mượn có trả -sòng phẳng ngả bài mà ...ai đã nói . lên phố mẹ đi làm và anh hai tôi cũng xin được việc làm để gánh vác với mà nuôi các em ăn học . tôi hận đời lắm .Nên cũng có xu hướng dẫm chân lên con đường học vấn để tiến thân ,ước ao muốn sau này làm ra tiền để bù đắp những giọt nước mắt đã từng rơi của mẹ .Cứ mỗi lần nghĩ đến mẹ là tôi lại lặng người . Sinc hoạt nơi thành phố cái gì cũng có ,kiếm ăn trên thành phố dễ dàng hơn ở quê ,trẻ con trên thành phố sạch sẽ và học giỏi gớm khủng ....điều này khiến mang lại tôi đêm đêm phải suy nghĩ và học thêm thật nhiều để cho kịp chúng bạn ...và phải vượt qua bọn chúng ... nhì năm sau lúc đó tôi 17 tuổi ,học gần hết cấp 3 rồi .tôi học giỏi có tiếng ở trường -nên nhà trường thấy cảnh mẹ nghèo khó có giảm tiền học phí cho tôi . Như dòng sông sở hữu nước ra biển cả -trăm nguồn lại trở về sông ,năm ấy má tôi lại dẫn một ông chú ruột làm ở thành phố về và giới thiệu .Lúc đó mấy bạn bè tôi mới biết là mình cón có máu mủ ,cũng bởi vì bố tôi ,cách sống quá bê tha nên chú tôi chẳng dám tìm về quê cha đất tổ . Lúc tới chơi chú tôi nhìn lên tường thấy treo nhiều bằng khen về nhỏ đường học tập của tôi -chú băn khoăn hỏi : -nghèo thường hình thành con thảo ,chị nhị ơi vậy chớ chị mà có điều kiện thì thằng Quang nhà chị nó học tốt lắm đó ... -Dạ ,chị biết ,nhưng chú ơi thiếu trước hụt sau ...thôi thì cứa đến nó phát triển theo mái nhà hoang dại ....chứ nóc nhà không có ...làm sao mà chị lo hết mọi bề . -thôi ...chị cứ bảo cháu cuối tháng này lên nhà em ,em nuôi đến cháu ăn học chị à .Nó còn ít tuổi ,nhưng cũng đỡ được viêc vặt đến em ,nhà có nhị bố nhỏ ,vất vả mang đến em lắm và thằng Khang thì đi học đại học rồi ,nó bận bịu suột ngày ,em vất quá .chị đến cháu nên với em ,con em sao thì nó cũng vậy chị nhé . -ừ ...thôi được tôi đưa cháu lên đó sau ,chú cứ về đi ,chị biết tình cảm của chú mà .ở trong nhà chồng có bao nhiêu cái khôn cái ngoan chú đều lấy hết cả ...giá như ông nhà tôi có được một chút như chú thì mẹ con tôi ...hu ...mẹ tôi lại sa nước mắt. -thôi chị à .rượu nó làm anh hai mất hết lý trí rồi .thôi chị đừng buồn .em về nhé . ............................. cuối tháng đó mẹ dẫn tôi lên nhà chú để nhờ chú nuôi tôi ăn học .Khi mẹ về tôi cũng buồn lắm , từ đây vắng mẹ tôi sẽ ra làm sao .nhớ những lần chỉ nhức mũi giỏi nóng trán thôi ,Lúc tôi nằm chỗ bỏ cơm mẹ hỏi lần nào cũng vậy tôi đều khóc nấc lên .biết đôi vai của mẹ gầy guộc mà chúng tôi còn nhỏ thì thiếu thốn tình thương và tình chăm sóc nhiều quá .nên tôi mới khóc òa . mẹ về rồi ,nhưng lần chia tay này tôi không khóc ,kể cũng lạ ,có lẽ nhì năm sống trên thành phố mẹ lo lắng mang đến tương đối đủ đầy ,nên tôi cứng rắn và phổng phao đồn rồi . 17 tuổi rùi đó thui ...cái tuổi mà người con gái đi bán đèn ***g ...năm nọ đã thả tương tư mang lại một gã thư sinc phong tình .thuở nào ,tình của họ đã để bao trái tim ca và nghe nức nở trời ui ...sao tôi lại mơ mộng nhỉ .Ừ có lẽ từ ni sống với chu tôi sẽ đầy đủ hơn . Chú dẫn tôi vào phòng chỉ cho tôi và bảo : -bé nằm phòng này mang đến tiện đi lại nha ,phòng vào để mang đến thằng Khang nó ở vì thi thoảng nó mới về nghỉ nhỏ à . thôi bé dọn dẹp chỗ ở ,rồi từ xuống phòng bếp ăn cơm và thu dọn nhé .chú đi làm đây . hết phần 1